Hiển thị các bài đăng có nhãn tuổi già. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tuổi già. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2024

229. KHOẢNG CÁCH...

 KHOẢNG CÁCH NGỠ DÀI...

... NHƯNG QUÁ NGẮN.

Ngày có 24 giờ, chờ đợi một ai đó hay mong ngóng một tin tức về ai đó thì thấy 24 giờ dài quá NHƯNG chỉ vài chớp mắt thì hừng đông trông chưa rõ cảnh vật đã đầy nắng; chưa xong công việc nhà thì đã chạng vạng tối; giấc ngủ chưa kịp sâu thì đã ngày mới đã đến.

Một năm có 365 ngày, con số 365 cho thấy số ngày trong năm quả là dài. Ấy vậy mà ngắn, vì:

_chưa ngắm đủ hoa Xuân thì Hạ đã đến;

 _cái nóng hầm hập chưa bao lâu đã cảm thấy chút se se lạnh len trong gió- mùa Thu tới;

_có cây chưa kịp trút hết những chiếc lá vàng khô, chưa được tận hưởng cảm giác sảng khoái khi đứng trong nắng buổi trưa để cảm thấy làn gió Thu man mát lạnh phả vào mặt ... mới 5 giờ mà đường lên đèn-trời đã sang Đông,

_áo bông áo kép, khăn quàng kín cổ chẳng bao lâu thì đã đã thấy những búp nụ xanh xanh trên những cành trơ lá. Hoa thi đua nở, đàn ong bướm rập rờn, đây đó ngập hương hoa. - mùa Đông đã tàn, Xuân đang hiện diện.

_chưa quên cái náo nhiệt của chợ đêm 30 Tết thì gió chướng đã về- một cái Tết lại tới.

Ba trăm sáu mươi lăm ngày cứ ngỡ dài nhưng quá ngắn.

_Mới ngày nào vui mừng đón cháu chào đời, cười thật to khi ngắm cháu vụng về thổi nến sinh nhật 10 tuổi; rồi chẳng mấy chốc lại mừng cháu chạm tuổi 20; để rồi chợt nhìn lại đời mình từ sau tuổi 20.

_ Chỉ mới nhìn bàn tay nhăn nheo co rúm & cái dáng đi lom khom của tuổi 70 đã thấy cuộc đời sao quá ngắn _chưa hoàn thành những ước mơ & chưa kịp... chưa kịp... chưa kịp thực hiện những việc muốn làm như thêu may, vẽ vời hay đi du lịch đó đây mà những năm tháng bận rộn chưa thể thực hiện thì tuổi già đã đến -đời người sắp kết thúc.

Bảy mươi năm thấy quá dài nhưng thật ra quá ngắn, 

-ngắn tới mức chưa kịp thu những năm tháng đẹp vào mắt thì mắt đã kèm nhèm; tai đã nghễnh ngãng, răng đã lung lay; bước đi xiêu vẹo; nhiệt tình, mơ ước đã vơi & bi quan tiếp nối bi quan.

KHOẢNG CÁCH NGỠ GẦN....

.... NHƯNG QUÁ XA

Vậy đó, chúng ta dù bận rộn đến đâu, dù hoài bảo có căng trào nhưng có lẽ cũng nên ưu tiên xếp cho mình đôi ba phút dành riêng cho cuộc sống của bản thân & cho gia đình và cho cả tình vợ chồng. Vì dù ở bất cứ tuổi đời nào ở bất cứ là ai, ở bất kỳ địa vị nào/ cảnh sống nào thì ai ai cũng cần có những phút giây cảm nhận cuộc sống của mình không tẻ nhạt và không đáng sống... 


... để những ngày về già không lãng bảng trong đầu mấy chữ PHẢI CHI HỒI ĐÓ... 

... để không tiếc rẻ thời gian qua đã dùng chưa được thích hợp

... để khi nhìn những đứa cháu được con mình chăm chút mới thấy mình chưa làm được như chúng lúc chúng còn bé, khi chúng còn sống cùng mái nhà.

... để khi người phối ngẫu qua đời mới giật mình rằng từ lâu lắm đã bỏ quên người ấy.

===

Tôi vừa viết tiếp chuyện của tôi _người già.

Bạn có đồng cảm với cảm nghĩ của tôi không? 

Ta bắt đầu trở lại ngày còn trẻ nhé!.... KHÔNG... ta không thể xoay ngược thời gian để trẻ lại ... NHƯNG ta có thể bắt đầu lại với những suy nghĩ mới tích cực và thiết thực hơn những ngày đã qua của ta phải không bạn?

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2024

226. CHUYỆN CỦA tôi _NGƯỜI GIÀ.

 - "Như con nít". Câu này quen nghe người cùng nhà nói lắm, 

Mà đúng y như rằng. Đó là thích BẮT CHƯỚC.

Tôi hay được bạn trồng bông gửi hình bông bạn ấy trồng. Thế là hôm qua có hình để trả lễ cho bạn ấy. Cái chậu là cái tô mì takeway. Cây trồng thì có gì giống giống là bê vô. _đúng là bắt chước.

Đây là công trình của bạn tôi

Còn đây cũng là bắt chước ý tưởng "xi măng" được trông thấy trong tiểu cảnh trong sân trên đường đi rước cháu _ đó là những vật dung trang trí làm bằng xi măng. 
Ngày mó tay vô xi măng, anh xã cười quá trời _bó tay với bà, gì cũng bắt chước.
Tôi thích mấy cái chậu để trồng bonsai nhưng lại không muốn tiêu tiền mua chậu bởi bản chất Trùm Sò cứ nghĩ còn bao lâu nữa mà mua với sắm.... nên nhân có xi măng dư nên thử làm chậu và vài thứ nho nhỏ để trang trí.

Bạn cùng nhà cứ ra vô chộ: - _"Chời ơi cái lá bạc hà làm khuôn ... ui trời ... trồng gì vô đó, nó trẹt lét tưới nước vô là đất trôi ráo nạo?"
- "vậy mà bỏ công bầm xi măng cũ đã bị bết lại như vầy, đã vậy còn làm thêm  ... xá bà luôn"

Trả lời như vầy thì thuyết phục hơn là nói suông. Sen Đá không cần đất, chỉ dán sỏi cho cố định rồi cài các nhánh Sen Đá & hình tượng *vô. Vài bữa phun tí nước là sẽ có cái để săm soi.
Tượng cô bé đánh đàn này mua ở chợ bán đồ cũ.


Một người quen thắc mắc: "Treo mấy cấi lá lên như vầy để làm gì, có tác dụng gì?"
Lại nghe cười " chỉ là vậy mà bả tốn thời gian."


Treo như vậy để coi cho vui thôi, Cái tác dụng của nó là để tập trung chú ý đến gì đó vui vẻ quên bi quan về những ngày già sắp tới.

Còn nhiều điều con nít ẩn trong tuổi già của tôi. Tôi sẽ ghi tiếp. 


Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2024

215. TẢN MẠN NGÀY MƯA.


Đêm qua mưa suốt. Tới giờ còn mưa lúc nặng hạt lúc rỉ rả.

Dưng nghĩ đâu đâu khi hìn màu trời xám xịt & nghe tiếng mưa rơi.

Chống tay nhìn qua khung cửa sổ_màu xám bao trùm khắp , cây cối không còn xanh miết, lá ngả vàng; mặt đất đọng lênh láng nước & những cây yếu ớt ngả rạp bởi những cơn gió đêm qua. Bỗng tay chạm phải chỗ đau ở thái dương do té ngả mấy bữa trước để rồi thấy tuổi già đang tiến gần sát bên lưng.

Đúng là rỗi việc thì trí hay nghĩ lan man, nhìn đâu cũng có điều lo nghĩ. Đúng là khi để đầu óc hướng sang nẻo bi quan thì mọi thích thú yêu đời như không tồn tại.

----


- "chắc anh phải thay hàng gạch lót phía hông nhà, những viên gạch lót ở đó nhỏ quá" _chồng nói trong lúc ăn trưa:

-- "thôi, kệ mình đâu ở đây lâu mà mua tốn tiền và tốn công,sắp tới tuổi vào Nursing home rồi anh ơi. _ tôi cản:

- "đúng chính vì tuổi già tới sát bên lưng nên mình phải thay đổi cách nghĩ em à"

-  "con cái đã tự lo cho chúng, cha mẹ ở VN đã qua đời, sự giúp đỡ anh em bây giờ không còn là mối bận tâm hàng đầu _vì chúng mình không phải có trách nhiệm với cuộc sống của anh em khi anh em đã không còn chật vật chạy cơm. Chúng ta vẫn đảm nhận trách nhiệm giõ quãy, biếu xén thân tộc ngày Tết hay quan hôn tang tế thay cho các em là đã đủ an tâm"

- "Đã bao năm qua, tụi mình vì con, vì cơm áo, mái nhà & trách nhiệm nên đã sống tiết kiệm đến hết mức của tiết kiệm. Anh nhớ rằng chúng ta không mấy khi chi cho chúng ta những món tiền nhỏ cỡ 1 cái Big Mac của McDonals's và em đã trở thành thợ cắt tóc, thợ may khi chưa có 1 ngày học nghề. Liệu tay em còn vững để tự cầm kéo cắt tóc cho em như bấy lâu nay?. Chúng ta chẳng dám đi đâu chơi, bè bạn cũng hạn chế.... vậy thì bây giờ thì sao chúng mình lại vẫn hà tiện, vẫn chưa nghĩ đến việc sống cho mình.

Như cái hàng hiên phía này, mình hà tiện nên mua gạch nhỏ xíu để lót và lót với khoảng cách quá xa. Như những cái té của em ngày càng nhặt, mới 3 ngày 2 lần té. Em có thấy tuổi già đã đến với em chưa? vậy sao lại không hết tiện tặn? Chúng mình có nhất thiết phải dành dụm sao cho có số tiền để lại cho con? Có cần không khi chúng đã có việc làm ổn định & mái nhà? Có chắc rằng chị em chúng nó sẽ sử dụng đồng tiền đó môt cách thuận tình hợp lẽ hay lại gấu ó tranh giành nhau?"

- "nghĩ lại đi em, có khi nào em cảm thấy thời gian trôi vùn vụt và em chạy theo nó trong vui vẻ lạc quan?"

- "nghĩ lại đi em, có khi nào em không nghĩ tới chuyện làm điều gì đó trong mớ sở thích của em không? Những lúc đó em cảm thấy tâm trạng của mình ra sao? Và có vui không và có nghĩ đến cảm nghĩ của anh khi thấy em dùng lại cái vỉ đựng thịt đáng ra phải vứt bỏ thùng rác để thay thế cái chậu kiểu để trồng bonsai, anh chọn ví dụ từ chuyện gần nhất cho dễ định hình? Chồng nhìn tận mắt tôi để nói


--" em đã từng trong tâm trạng anh vừa gợi ý _em biết khi mình về hưu thì sức khỏe cũng cạn kiệt; em biết khi mình chống tay nhìn mây bay, nhìn mưa mà lòng buồn bả thậm chí còn để bao ý tưởng tiêu cực chồng khít & che lấp niềm vui _tôi lí nhí nói.

Tôi không thể nói tiếp với chồng về trạng thái tâm lý của tôi.

Tôi cũng muốn mua cái chậu trồng bonsai thay vì dùng cái vỉ đựng thịt, cũng muốn có thêm cây bông mới mỗi khi có dịp gặp chỗ bán cây kiểng hay phân bón lắm. Nhưng tôi nghĩ cô tôi già quá, các con của cô chật vật năm con không nuôi nổi một mẹ. Nếu tôi không mua phân bón hay cây kiểng hay chậu bông thì cô tôi sẽ có bữa cơm có cá thịt. Và điều quan trọng là tôi không dám nói thực cảm nghĩ ấy với anh.


Dường như người ta không già vì năm tháng, mà chính những mảnh vỡ  của cuộc sống làm người ta cảm thấy mình già hết hơi sức và cạn niềm vui .

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2019

Về già sống ở đâu?

Thư phương xa.
Mấy đầu tóc lác đác muối cùng xem một video có tên "Về già nên sống ở đâu?" không rủ mà cứ như hẹn gặp ở điểm lấn cấn nằm ở cái tựa.
Hôm nay chép vào đây email của bạn xa gửi đến

B ơi, xem video của M gửi thì mày nghĩ gì hả? Lí gửi mầy đọc cảm nghĩ của Lí tao nhen.
May mắn là mình được ở xứ người nên việc ở đâu khi mà mắt mờ tai kém chân run rẩy không là nỗi lo âu. Lí Tép đã có dịp đến 1 NHÀ GIÀ của xứ Úc- cách gọi của người bạn chưa tới 60 tuổi đang ở đó.
Đối với Lí, Lí cảm thấy vô cùng hạnh phúc nếu như được sống nơi bạn Lí đang ở - tuy rằng không có cơm Việt để ăn nhưng mà không lo đói
Lí đang mơ một ngày vào đấy. Tuy rằng ở đó ra vô toàn là những khuôn mặt nhăn nheo đầy ưu tư và đâu đó vài khuôn mặt khao khát được trò chuyện & được bắt tay.. và cái chính là ít thấy da vàng mũi tẹt giống mình. Lí chấp nhận cuộc sống ấy... hì.. hì.. chỉ cần có cái ăn và có người hỗ trợ khi ươn yếu là phước lắm rồi... mơ chi tới con cái. Hãy để các con vui với cuộc đời của chúng. Những ngày già của con người rất thê thảm vì vậy tránh xa các con cháu là điều nên làm để chúng ko phải bận tâm & mất thời gian và nhất là bị stress khi trông thấy cảnh ươn yếu của cha mẹ mà không giúp được gì hay xót xa nhìn cha mẹ vật vả thân xác bệnh tật &ngu ngơ như một đứa trẻ con.

Lí đã sắn sàng cho một ngày sang trang mới rồi.. hì.. hì..hiện tại Lí chỉ cần đưa tay ra là chạm đến, khỏi phải rán sức chồm với.. níu kéo.. he.. he..Lí đủ già rồi.

Chào bạn, chúc vui nhen. Mời ăn cơm bò lúc lắc chiều nay nha. 
Trời lạnh, cơm nóng, rau chua ngọt, hành thơm, hoa lá cành quyến rũ... ngon miệng lắm đó nhen. Hai bạn chia nhau cho có tình nhen... 

he.. he..Lí chẩu đây.

PS: Gát bỏ lấn cấn ở đâu khi già nhen mậy. Xóa ý nghĩ sống với con cái nhen. Nuôi cái mộng vào NHÀ GIÀ đi nhen -nơi này thích hợp với chúng ta lắm lắm nhé.

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

Người của năm xưa


Tôi đến thăm chị - chị bạn cùng quê mới gặp lại cách đây không lâu.
Số nhà đây - đó là ngôi nhà lầu có vẻ mới.
Có phải nhà chị không? Tôi có nhầm nhà không?
(...)
Tần ngần tôi quan sát
Cả dãy nhà chỉ có vài ngôi nhà lầu.
Và kia, chị tôi, cái nón chị đang đội giúp tôi nhận ra chị
đang lúi húi làm cỏ bên trong rào.
Mừng... không nhầm nhà... tôi vội vả bước nhanh.
Do dừng xe xéo, bên kia đường nên tôi đã kịp chựng lại khi chợt trông thấy anh 
- người anh học giỏi mà ngày xưa tôi ngưỡng mộ - 
anh nét mặt không được vui, vừa mở cửa ra vừa nói to:

"- sao nói đi mua phân phiếc gì mà giờ còn ngồi đây"

Chị ngẩng lên ngó ngoái vào trả lời
"- em không biết chừng nào anh thức dậy, nên em vẩy ít cỏ chờ anh...

Anh khép cửa quay vào, chị lại lúi húi , hấp tấp, vội vả với cái xẻng
.. có vẻ cái xẻng quá nặng.. trông chị có vẻ cố sức...
Kia.. anh lại quay ra, lần này anh đến tận chỗ chị

"- chừng nào đi mà còn ở đây hoài vậy?."

Không đợi trả lời, anh quày quả quay lưng.
Chị bỏ xẻng,vừa hấp tấp bước vừa trả lời vói theo:

..."anh chờ em khoảng 1 tiếng, em hốt dọn cho xong rồi em đi mua phân với anh, để đi về tối lắm làm không được."

Mặt quạo đeo.. anh chẳng ngó đến đám cỏ rác, chẳng ngó đến cái bước va bước vội chạy theo anh của chị...
Anh quày quả trở vô nhà.
Chị nói với theo: "thôi khỏi đi mua vì em trồng mấy cây này không cần mua đất thêm."
Không còn thấy người chỉ còn nghe tiêng nói
"- Trồng 1 bụi là đủ rồi, trồng chi nhiều.blah.. blah....blah.. blah.."
Chúng tôi chùn bước đứng im bên rào nhà sát bên nhà chị
Chị gục mặt, người như đỗ xuống, bước trở về tiếp tục công việc dang dở.. vai run run... có lẽ chị khóc.


..Tôi dợm bước đến gần chị,
chúng tôi gần như chỉ cách nhau cái khung rào...
.. chị.. khuỵu gối xuống thấp hơn, cái đầu như gập vào ngực...như không còn chú ý xung quanh chị..
   anh xã bấm tay tôi.. kéo vội bước ngược lại....ra hiệu trở ra xe
 thật khó xử, đến hay không đến, về hay không về...... 
Không thể gặp chị hôm nay.em à.

Ra về lòng nặng trỉu,
cái dự tính chở chị về nhà mình bày ăn uống.. - dĩ nhiên là phải có món chị tỏ ra ưa thích...-
...đã trở nên vô duyên lạc lõng.

Đoạn đường trở về sao mà dằn xốc sao mà buốt lạnh như chưa bao giờ có mùa đông lạnh như vậy.

Ngày xưa ảnh là học sinh giỏi...học rất giỏi..
Hồi đó, lúc ảnh đi học gì gì đó.. lúc ảnh công tác xa nhà...
....vào những ngày nghỉ chị đạp xe đạp đi bỏ mối thuốc lá ở tận những xã xa - lúc đó phong trào vấn thuốc lá tại nhà rất phổ biến...
...hồi đó, sau 75, đồng lương thì ít oi, giới công chức và giáo viên phải có thêm nghề tay trái..., kiếm tiền khó khăn lắm...nhà nào không ăn độn hay ăn cháo là may phước lắm rồi..
...Cứ tưởng sang xứ người, sau bấy nhiêu năm, cuộc sống của anh chị bớt nặng nhọc khi con cái đã lớn, khi đã có mái nhà,
anh chị hưởng những ngày cuối đời an bình ..
anh chị sẽ dành thời gian còn lại chăm sóc cho nhau..
và nhất là chị, chị sẽ được anh trân trọng và thương yêu để bù đắp cho những tháng ngày vất vả..


Tôi bị xốc..
Anh xã nói: "mỗi nhà mỗi cảnh, đừng  mới nhìn chỉ  có một mà phán đoán."
Đúng vậy, nhưng nếu muốn vợ mau thu xếp việc để cùng đi đâu đó.... thì...
nếu là người có tình, thì có lẽ cũng nên góp 1 tay phụ với vợ...
và nếu như bận việc gì đó không thể giúp được thì cũng có vài lời nhẹ nhàng hơn...
.. hay chí ít thì cũng có nét mặt nhẹ nhàng hơn nét mặt của một kẻ bề trên bực mình kẻ dưới trướng.
Tôi bị xốc... có lẽ lâu lắm tôi mới có thể quên
hình ảnh
.. một bà già tiều tụy
... quần áo bạc phết cũ mèm
.. cặm cụi bên vạt cỏ, luống bông nhỏ sát rào ...như lâu ngày chưa chăm sóc
... quỳ khuỵu gối bên trong rào.. đầu gục xuống.. vai run run.. nấc từng quãng... không chú ý đến ngoại cảnh..
.. là mùa đông lạnh lùng.. là người đi đường... để...
... thốt lên nho nhỏ .. đứt đoạn.. đứt đoạn bởi tiếng nấc .. tiếng ầng ậc..trong cổ họng
"- anh vô nhà đi, em không đi mua phân đâu, em không xin đi mua gì cả.. anh đi vô đi... em sẽ không đề nghị đi mua gì đâu...anh đi vô nhà đi."
Tôi bị xốc... XỐC.. XỐC..

Tôi bị xốc bởi suy diễn lan man
ngay ở ngoài nhà, nơi có thể có người đi bộ ngang qua.. hàng xóm 4 bên trông ra trông vào
mà họ vẫn to tiếng ...mà họ vẫn phô ra cái nét mặt... phô luôn cả cái hoạt cảnh có chứa cái tiếng nấc... tất tần tật public.. public...
tóm lại là không hề chú ý đến ngoai cảnh
... thì thử hỏi ở  bên trong nhà cảnh gì sẽ diễn ra trong mái nhà chỉ còn đôi vợ chồng già..
.. có còn những lời trìu mến..
.. có còn những quan tâm chăm sóc..
.. có còn những tiếng cười ..
...có còn những phút bên nhau thật sảng khoái... thật vui...


Xin phép được mượn ảnh này để minh họa

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...